fèn fā xiàng shàng
精神振作,情绪高昂。
dōng shān zài qǐ
东晋时,谢安退职后在东山做隐士,以后又出来做了大官。 见《晋书 谢安传》。后用以比喻失败后重新上台。
huáng qīn guó qī
皇帝的亲戚。指极有权势的人。
shěn shèn xíng shì
说话办事周密而谨慎的。